Lẽ đời – Hoàng Thạch

Lẽ đời

Tập giáo án cũng đã lâu

Slight thật mịn nỗi sầu đầy vơi

Còn đây bục giảng tường vôi

Nhìn lên bốn phía bồi hồi nhện giăng

Căn phòng ngày ấy bao năm

Tờ lịch sót lại gió dằng chao nghiêng

Ai về đứng cuối hàng hàng hiên

Một mình lặng lẽ lạc miền cô liêu

Cuối thu phượng rũ liêu xiêu

Liễu kia lẵng lặng hồn phiêu hững hờ

Còn ai, ai nữa mà chờ?

Dấu đi hoài niệm câu thơ ngày nào

Nhớ mùa chốn cũ lao xao

Một thời thức với trăng sao một thời

Sao đâu, nhân thế ở đời

Vui buồn là chuyện của người trần gian

Đò ngang vẫn kiếp đò ngang

Nhớ chiều đưa chuyến người sang cuối mùa

Thế thời khoác áo hồn thơ

Nhẹ tênh thời thế nắng mưa lẽ đời.

Hoàng Thạch

(Kỷ niệm thăm phòng học cũ, hè 2025)

Lẽ đời