MÙA THU TỔ QUỐC TÔI
CHÙM THƠ TRI ÂN NHỮNG ANH HÙNG LIỆT SĨ TRONG NHỮNG NGÀY THÁNG TÁM LỊCH SỬ
(Câu lạc bộ thơ Gò Vấp (cũ) – Hội thơ Sao Khuê thực hiện)
HUÂN CHƯƠNG
Hoàng Thạch
Bài Quốc ca vang lên
Qua chiếc radio có dăm vết đạn
Đom đóm lập loè tối sáng
Ánh chớp dốc bên loang loáng B.52!
Đi suốt đêm dài
Căng mắt nhìn la bàn qua ánh chớp
Khô cuống họng, nước không còn một giọt
Vừa lội qua “Khe Nước Đen”
Khẩu lệnh truyền từ hàng trên:
“Suối nước Dioxin không uống!”…
Lệnh tiếp tục truyền xuống
Lỡ nhai nửa gói gạo rang
Bàng hoàng thèm nước.
…
Mấy ngày hôm trước
Mấy đứa bạn đã ra đi
Sáng dừng chân cả đám làm lì .
Thương mấy đứa “ra đi” cơm nhạt
Hồn Sơn Khê “lang bạt”
Cùng đi mà chẳng cùng về
Không biết có biết đường mà về quê
Hay mãi mãi nơi rừng xanh núi thẳm
Để ngọn đèn dầu mẹ thắp đằng đẵng …
Vặn nhỏ chờ anh…
Tôi muốn dâng những tấm huân chương màu đỏ, màu xanh
Lên phần mộ các anh nơi đó
Tôi muốn gởi vào trong sương, trong gió
Bởi những tấm huân chương này chinh là của các anh
Đưa ta trở về ký ức hôm nao.
Hoàng Thạch
MIỀN HOA DẠI
Hoàng Thạch
Anh lặng lẽ trở lại miền hoa dại
Bỗng tràn về những ký ức xa xôi
Ngày xưa cũng những hoa dại nở
Một thời thương, một thời nhớ đâu rồi.
Chiều ngày ấy anh như cơn gió
Thổi vô tư bay tà áo heo may
Cơn gió lạ làm má em ửng đỏ
Hoa dại bên đường theo gió bay bay.
Chiến tranh đến anh lại theo ngọn gió
Vượt Trường Sơn trong những đoàn quân
Em ở lại, bờ đê hoa dại nở
Tỏa hương buồn nhung nhớ bâng khuâng.
Ngày gặp lại con đò bến đợi
Hoa vẫn đây bước chân bỗng vương buồn
Có đứa bé hái hoa dâng người mẹ
Muộn mất rồi . . .
Một chiều tím sắc buông…
Hoàng Thạch
HẦM PHẪU THUẬT
Hoàng Thạch
Căn hầm lặng im, lòng đất
Chỉ có tiếng động kéo dao
Máy phát điện lao xao
Những bàn tay đi găng vồi vội.
Căn hầm không có trăng
Ánh sáng rừng lỗ thông hơi le lói
Ở đây lúc nào cũng là buổi tối
Vậy mà “Khách” đến ngày đêm.
Những cáng thương đặt vội bên thềm
Đèn mổ lúc nào cũng sáng
Có người đến gắp xong mảnh đạn
Lại xách súng ra đi.
Tiếng máy bay ầm ì
Tiếng bom uỳnh uỳnh rung vách
Phút bình yên hiếm hoi chủ khách
Lòng đất, lòng mẹ bao dung.
Hôm nay trở lại cánh rừng
Tìm lại vết tích của căn hầm cũ
Nhang mang theo làm sao thắp đủ
Cho bạn tôi ở lại chẳng về…
Hoàng Thạch
CÂU THƠ TRÊN NẠNG GỖ
Hoàng Thạch
Biết chân mày không thể nào giữ được
Tao phải cắt đi trước phút giao thừa
Tao không khóc mà nước mắt như mưa
Dưới tấm drap hàm răng mày nghiến chặt
Mê không đủ tim tao đau thắt
Chiến tranh là vậy đó Hưng* ơi…
Học với nhau hàng chục năm trời
Tao cũng biết mày nhịn bữa sáng
Cà muối nhà mày mặn đắng
Bữa gói tới trường khoai sắn cõng hạt cơm.
Mày vẫn dặn tao “sáng nhớ dậy sớm hơn
Để tránh giờ bom giặc”
Bây giờ đây một chân mày bị cắt
Có ngờ đâu trái đất một vòng quay
Tuổi ấu thơ ai biết có hôm nay
Nghiệt ngã quá mày và tao hội ngộ.
Mày đi ra, tao đi vào sâu nữa
Hôm tạm biệt nhau, bom lại xới tung hầm
Bệnh viện rừng sâu hết hạ lại đông
Rồi bặt tin nhau từ đó.
Nay gặp lại mày, bên cây nạng gỗ
Vẫn còn câu thơ tao khắc đây rồi
“Chiến trường ai khóc chia phôi
Khải hoàn ai nhắc đến người hôm qua…”**
Hoàng Thạch
*Hưng đã tìm ra tôi tại TP. HCM và hai đứa lại gặp nhau tối 30 tết, năm 1990.
**Thơ của Hồ Thấu.
MẸ MONG
Nguyễn Trường Thanh
Chiến tranh đã qua từ lâu
Con ơi: con ở nơi đâu con về
Tin con nằm lại sơn khê
Mong ngày được đón con về quê hương.
Thân cò tắm nắng gội sương
Chìm lòng nỗi nhớ, sầu vương sự đời
Đông về đêm lạnh sương rơi
Trời xanh có thấu cuộc đời mẹ đau.
Bờ thương ôm mãi dòng sầu
Hồn con hiện đỏ trên đầu tăm nhang
Quê hương nay đổi tên làng
Tên con lấp lánh bảng vàng từ lâu.
Chờ con sương phủ trắng đầu
Hồn con thương mẹ nơi đâu nhắn về
Mưa chiều tràn đáy mắt quê
Mong ngày... được đón con về...
mẹ mong.
Nhang thơm gió cuộn vẽ vòng
Gió bay tỏa khắp đường cong phận người.
Nguyễn Trường Thanh
NHỮNG NGỌN NẾN TRƯỜNG SƠN
Nguyễn Khắc Thắng
Nghi ngút hương thơm rừng nến sáng ngời
Các anh nằm đây để tuổi tên thành bất tử
Đổi lấy hòa bình đất nước được yên vui
Đêm màu đen tình người luôn rực sáng.
Bởi đạn bom năm tháng giáng xuống cuộc đời
Xương máu đổ thấm xanh đồi Tổ quốc
Đất Trường Sơn in dấu bước hành quân
Nơi anh nghỉ lặng thầm trong lòng đất.
Ngàn vạn mộ bia xây cất thành hàng
Sống chiến đấu xông pha trận mạc
Lúc yên nằm bia đá khắc không tên
Bởi chiến tranh nối tiếp chiến tranh.
Vi vút gió tiếng rừng tha thiết vọng
Sau trận bom cày đất đá lật phên
Tổ quốc cần anh quyết chí xông lên
Như mũi tên bắn vào hang bốt địch.
Rất nhiều người là dân quân du kích
Giả đóng thường dân mà diệt giặc tay không
Thế mới biết cha anh ta tài thật
Vì tự do nên ý chí quật cường
Quên thân mình đâu có tiếc máu xương.
Vì hai tiếng quê hương độc lập
Dân tự do no ấm, Nước hòa bình
Dù ngã xuống không còn nguyên thân xác
Vẫn vọng về man mác những yêu thương.
Để hôm nay trong khói hương lan tỏa
Gửi Trường Sơn ngọn lửa tuổi thanh niên
Các anh chị như sao sáng khắp mọi miền
Giữ cho nước được bình yên độc lập
Dân ấm no hạnh phúc chẳng ai quên ơn...
BÀI THƠ VỀ CÁNH TAY THƯƠNG BINH
Nguyễn Khắc Thắng
Một cánh tay còn nguyên
Cánh tay kia cắt cụt
Bởi đạn bom ác liệt
Và tấm lòng vị tha nhân ái của người lính phía bên kia chiến tuyến
Gần nửa đời người cánh tay lưu lạc tận trời Âu
Cách nửa vòng trái đất
Với bao suy tư day dứt
Của người bác sỹ quân y
Bây giờ tuổi đã ngoài thất thập cổ lai hy
Người thương binh Việt Nam không ngại bước chân đi
Vì tuổi cao nên đành ủy nhiệm cho bác sỹ quân y xa xôi mang tới
Họ gặp nhau
Chính nơi xưa kia bom rơi đạn xối
Tay bắt mặt mừng
Hai người lính
Hai phương trời, xã hội khác nhau
Đã một thời xung đột
Họ tâm sự với nhau rằng:
Giá ngày ấy không gặp ảnh
Thì tay tôi đâu có cụt
Giá ngày ấy tôi không cắt tay anh
Thì làm sao anh còn sống.
Giá ngày ấy Mỹ không nổ súng
Thì Việt Nam đâu đến nỗi lắm thương binh
Và thế giới đâu có chiến tranh.
Phải không anh?...
Phải không anh?...
LỬA
(Tưởng nhớ AHLS Đặng Thùy Trâm)
Nguyễn Khắc Thắng
Chẳng bao giờ thấy lửa tàn
Muôn đời truyền thống cháy lan bập bùng
Lửa trong thân, lửa trong lòng
Âm thầm, âm ỉ xoay vòng bốc lên.
Tuyệt thay ngọn lửa thanh niên
Nhiệt thành cháy khắp mọi miền quê hương
Lan từ lịch sử lan sang
Lửa không tắt, lửa mênh mang chuyển mình.
Lửa hiến dâng, lửa hi sinh
Lửa yêu nước, lửa chúng mình trao nhau
Lửa hôm nay, lửa mai sau
Niềm tin ánh sáng toả giàu tình thương.
Cháy trong bom đạn chiến trường
Nén đau thương lửa vô thường từ tâm
Ấy là ngọn lửa Thùy Trâm
Âm thầm cháy suốt 35 năm trời.
Từ trong tiềm thức cuộc đời
Bùng lên rực sáng là lời tình yêu...
Nguyễn Khắc Thắng
GIA TÀI CỦA BỐ
(Kính tặng bố và đồng đội)
Nguyễn Khắc Thắng
Gia tài sau chiến tranh
Bố mang về chiếc ba lô sờn vai áo bạc
Đựng nắng gió Trường Sơn bơm súng về làng.
Đã bao mùa mưa rừng sâu vách núi
Lá thư hậu phương chữ nhoà dấu mực
Cẩn thận gói tròn cất kỹ đáy sâu
Mảnh đạn, bom bi còn găm xót đỉnh đầu.
Chiếc ca xanh, bình toong đựng nước
Theo dọc chiến hào với quyết tâm cao.
Bao đêm dài thao thức
Rừng già sáng sao nghe nhịp gió lùa
Cơm vắt muối riềng rau xanh chẳng có
Ngọn tàu bay thay thế bát canh suông
Vẫn cười vui nhộn nhịp.
Nụ hoa rừng khoe sắc thắm trước hơi bom
Ngày đổ dài chiến tranh bom súng đạn
Hết Đắc Tô lại đến Cửa Tùng
Ở Tân Cảnh chú Hùng nằm lại
Sốt rét rừng đầu trọc lốc chẳng còn cơm
Dòng suối cạn cá tôm ngừng thở
Hoá chất rải rừng cây trơ trụi lá
Nửa bước quân đi còn lại dấu ai nằm.
Giữa sống chết cách nhau từng giây lát
Cả tiểu đội chập chiều đông đủ
Lửa sáng lèn hương theo khói vờn mây
Còn sót bố với người liên lạc
Ngậm ngùi thương nhau trong phút chia xa
Trời trở gió mông mênh nước độc
Lại hành quân tới những điểm cao
Cùng chiếc ba lô nặng sờn vai áo
Đạp khó khăn gian khổ vượt lên.
Sau trận đánh người còn sống sót,
Giải phóng xong, đất nước thống nhất
Với ba lô đất dính về làng
Với ký ức một thời trận mạc
Cho con sự sống bình yên!.
Nguyễn Khắc Thắng
NHỚ VỀ ĐỒNG ĐỘI
Cao Tiến Sĩ
Bạn tôi ơi!
Một thời hoa lửa
Bởi lúc ra đi đâu có hẹn ngày về
Bạn ngã xuống lúc tim tôi máu ứa
Chỉ biết nhìn lỡ hẹn với mẹ quê!
Và kế tiếp bao nhiêu người ngã xuống
Thịt quấn vào vai thân xác chia lìa
Đành bỏ bạn bởi quân thù trước mặt
Đạn lên nòng chắc tay súng mà lia ...
Ghét chiến tranh không thể nào ngăn cản
Không giết người người cũng giết ta thôi
Quân lái súng làm giàu bằng bom đạn
Vợ mất chồng đàn con trẻ mồ côi!
Chiến tranh đã lùi xa và chiến tranh ngấp nghé
Vẫn cứ đua nhau mua sắm thứ giết người
Có thể mai này biết bao nhiêu người mẹ
Khóc âm thầm trong khóe mắt đầy vơi.
Vẫn biết thế!
Khi Tổ Quốc mời gọi
Ta lại hiên ngang tay súng oai hùng
Không thể ngồi yên sẵn sàng xông tới
Thề với lòng vì Tổ Quốc kiên trung.
Cứ mỗi năm nén nhang lại cháy
Thắp lên mộ phần của đồng đội hy sinh
Hồn chiến sĩ vẫn muôn đời trỗi dậy
Cho quê hương mãi hạnh phúc thanh bình.
LÁ THƯ CHƯA GỬI
(Viết tại khu tưởng niệm và lưu trữ kỷ vật của 26.000 Liệt sĩ do Mẹ VN Anh hùng Năm Nghĩa quản lý trông nom tại xã Hòa Long tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu)
Phương Viên
Lá thư gửi em viết trong bom dội
Cả bầu trời thương nhớ bầm tím vết đau
Đạn pháo bắn rách lời tình chưa kịp gửi
Anh nằm lại chiến trường xưa vẫn ôm giữ câu thề.
Để hôm nay em lặng thầm nước mắt
Run run cầm ký ức hôn môi
Nén nhang cháy
kỷ vật thờ
Khói mờ... mắt em cay ...
Phương Viên
DÁNG HÌNH ANH LÀ TỔ QUỐC HÔM NAY
Phương Viên
Bầu trời này mặt đất này thênh thang lộng gió hòa bình
Nhớ ơn anh Nguyễn Viết Xuân và các đồng đội
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn"
Ngọn đuốc sáng ngời cháy rực trong tim
Đốt hết giặc thù gìn giữ quê hương
Cho em thơ vui bước đến trường
Cho nhà máy rộn vang tiếng máy
Cho đồng lúa mùa vàng thơm ngát
Cho cờ bay đỏ rực non sông
Rạng rỡ chiến công anh đất nước khắc ghi
Trong lồng ngực trái tim thổn thức tiếc thương
Máu xương anh hòa vào đất nước bất tử
Linh hồn anh vẫn hiên ngang cùng đồng đội tiến công
Dáng hình anh là Tổ quốc hôm nay .
Xin thắp nén hương lòng bằng dòng chữ tri ân
Phút nghiêng mình trước anh linh liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân
TP. HCM, 8/8/2026
ƠN SÂU
Đinh Thanh Hiền
Nghi ngút khói hương cảnh gợi sầu
Đoàn người đứng lặng quặn lòng đau
Các anh ngã xuống vì dân tộc
Bao mẹ cam lòng nén nỗi đau.
Bia mộ thẳng hàng từ kỷ trước
Nhắc người hậu thế nhớ ơn sâu
Thiên nhiên phong cảnh trời tươi sáng
Hoa trái thơm hương rực rỡ màu.
Khí thiêng sông núi từ tiền sử
Lũng Cú, Cà Mau tới biển Đông
Con cháu Vua Hùng đang tiếp bước
Giữ gìn bờ cõi với non sông.
NHỚ ANH TRAI
(Người Anh thương binh trên chiến trường B)
Vinh Hoa
Tháng bảy về, lòng em lại nhớ anh
Nơi xứ lạnh anh ơi, anh có thấu?
Đứa em út, ngày xưa anh yêu dấu
Từ biệt gia đình anh đi chiến đấu nơi xa.
Những trận mưa bom bão táp phong ba
Mảnh đạn cày khiến đôi chân vỡ gót
Chiến trường B! Anh trở về thương xót
Tấm thẻ thương binh ghi dấu tích chiến tranh...
Nhớ năm xưa, một chiều lạnh xứ Thanh
Chốn giảng đường, anh tìm nơi em học
Mang chiếc chăn bông vượt đường xa khó nhọc
Mong cho em ăn học nên người.
Em nhớ anh - nụ cười ấy thật tươi
Tình thương anh như biển trời dào dạt
Miền mây trắng cầu mong anh siêu thoát
Anh trai ơi! Nhớ thương đến vô cùng ...
TP. HCM, 27/7/2026
HỌ ĐANG NHÌN CHÚNG TA
Mai Ba
Những hàng bia thẳng tắp khói mịt mờ...
Chỉnh tề đội ngũ xám hàng bia!
Ba ngàn nghĩa trang những liệt sỹ!
Bạn biết vì sao họ nghĩ gì?
Họ vẫn trẻ trung ngày thành lính
Vợ con, cha mẹ... tiễn mãi nhìn...
Ngày nào đón... bao người quay về lại?
Nắm xương nào trong lòng mẹ rêu phai...
Họ nói với ta nhiều lắm đấy
Cả giang san trên vai gánh diệu kỳ!
Họ chẳng oán mà nhìn ta thân ái...
Quan chiêm từng thành quả bước ta đi!
THĂM LẠI NGHĨA TRANG
Quyền Dương Tử
Cũng là nắng nhưng nơi này vẫn khác
Ánh hào quang đang rọi sáng muôn đời
Cũng là gió nhưng hiền hòa gió mát
Các anh nằm nơi an nghỉ ngàn thu.
Tổ Quốc đã ghi những lời thề bất tử
Tuổi xuân hồng đã tiếp bước xông pha
Những cái tên đã khắc vào bia đá
Đứng hiên ngang vẫn bất khuất oai hùng.
Đất nước đã hòa bình rồi - Các anh ơi
Ngày rực sáng ngàn hoa đang đua nở
Triệu triệu đồng bào mãi nhớ công ơn
Như hôm nay và mãi mãi mai sau.
Tạ lòng - xin thắp những nén hương
Vinh danh thầm lặng chiến trường năm xưa
Các anh nằm yên nghỉ buổi giấc trưa
Nơi đây sáng mãi non sông rạng ngời.
KHẤN THẦM
Quyền Dương Tử
Mấy đứa đâu rồi!
Sao không về với mẹ?
Để cùng ăn cho xong buổi cơm chiều
Mới hôm qua, chúng mày đông đủ cả
Mà hôm nay - để mẹ đợi cả ngày.
Thằng Hai đâu?
Lấy cho mẹ, xin thêm đôi đũa
Cho em mày, đang ăn dở bát cơm,
Thằng Cả ơi! Con bới cơm cho Út
Nó nhỏ nhất nhà, phải chiều nó con ơi.
Còn thằng Ba, phải nhường em con nhé
Bởi nó hiền và ít nói hơn ai,
Thằng Tư, sao con cứ lầm lì
Bữa cơm nào sao chẳng nói cái chi.
Thằng Năm thằng Sáu ngồi đây
Ngồi bên với mẹ chỗ này nhường anh.
Mẹ nói thế các con nghe không nhỉ!
Buổi chiều nay chẳng thấy đứa nào về.
Khói hương quện với khăn tang
Mâm cơm mẹ đợi nghẹn đau khóc thầm
Về đi - về đây hỡi các con!
Về đây cùng mẹ bữa cơm mỗi ngày.
THÁNG BẢY ĐÓN ANH VỀ...
( Bài thơ viết tặng chú Tri Tran - chú là người đã đồng hành tìm kiếm và đưa liệt sĩ Bùi Tấn Tuất về an nghỉ nơi quê nhà )
Trinh Trinh
Tháng bảy về khơi bao niềm thương nhớ
Nắng hạ nghiêng vàng khắp lối nghĩa trang
Ngàn mộ bia lặng im cùng nắng gió
Chờ một ngày được đón về quê hương.
Trong lần viếng nghĩa trang người đồng đội
Giữa ngàn bia níu bước một dòng tên
Hai chữ Thăng Bình lay miền ký ức
Người lính già bừng sáng một niềm tin.
Bên nén hương trầm cúi đầu khấn nguyện
Nếu linh thiêng, xin hãy chỉ đường
Hay quê cũ vì chiến tranh ly loạn
Một tên làng còn lạc giữa đau thương.
Rời nghĩa trang nhưng lòng người đã quyết
Tìm lại quê cho người dưới mộ sâu
Thăng Bình đó, dòng Ly Ly còn chảy
Như chờ người con trở lại quê nhà.
Rồi người lính mắt mãi hướng nơi xa
Bỗng ánh lên một niềm tin nhỏ bé
Bao cuộc gọi nối tiếp từ hôm ấy
Lần dấu xưa qua những lớp thời gian.
Bao năm rồi nằm giữa miền đất lạ
Quê hương vẫn mỏi mòn ngóng tin anh
Hôm nay mới vỡ òa trong hạnh phúc
Đón người con trở lại với quê nhà.
Anh trở về trong ngàn hoa trắng nở
Nơi tuổi thơ cùng khóm trúc, bờ tre
Có đám bạn tắm mát những trưa hè
Có mẹ già tựa cửa mãi ngóng trông.
Đất Thăng Bình chiều nay đầy gió lộng
Chuông chùa ngân giữa đồng lúa mênh mang
Tháng Bảy về, hương trầm bay theo gió
Đón anh về... yên giấc giữa quê hương.
TP. HCM, 26/7/2026
TỔ QUỐC ĐỜI ĐỜI GHI CÔNG
Đức Thọ
Tổ quốc đời đời ghi công
Thương binh liệt sĩ máu hồng hiến dâng
Vì dân vì nước quên thân
Chiến trường vẫy gọi bao lần ra đi.
Chín năm kháng chiến trường kỳ
Điện Biên chiến thắng mãi ghi sử vàng
Trường Sơn rừng núi bạt ngàn
Đường xuyên thế kỷ vẻ vang hào hùng.
Đoàn quân tiếp bước trùng trùng
Đường ra mặt trận Bác cùng hành quân
Đẹp bao thế hệ thanh xuân
Làm nên thắng lợi mùa xuân huy hoàng
Ba Tơ, Ấp Bắc, Bàu Bàng
Vạn Tường, Bình Giã âm vang Núi Thành
Mậu Thân, đường 9 Khe Sanh
Phước Long in dấu chân anh chiến trường.
Dưới tầng lớp đất quê hương
Hồn thiêng hài cốt máu xương thắm nồng
Anh về bao nỗi chờ mong
Tượng đài liệt sĩ ghi công đời đời.
NHỚ ƠN ANH HÙNG LIỆT SĨ
Bạch Huệ
Bạn tôi người lính thương binh
Vì dân vì nước quên mình hy sinh
Hôm nay đất nước thanh bình
Về thăm bia mộ khắc hình tên anh.
Chiến tranh nay đã qua nhanh
Đồng đội còn lại bạn già có nhau
Giờ đây tóc đã bạc màu
Kẻ còn, người mất nghẹn ngào lệ rơi …
Vĩnh biệt anh dạ rối bời
Một thời chiến đấu ở nơi chiến trường
Anh mất tôi cũng bị thương
Hy sinh năm ấy chặn đường ngả ba.
Được tin báo gấp về nhà
Vợ anh chết lặng mẹ già khóc con
Nhiệm vụ anh đã hoàn tròn
Phút giây tưởng niệm mốc son rạng ngời.
Nén nhang tiễn bạn nghẹn lời
Nhớ ơn Liệt Sĩ đời đời khắc ghi.
CHIỀU XUÂN LỘC
Triệu Kim Loan
Nắng ngậm ngùi bên mộ
Nén nhang trầm thương nhớ đầy vơi
Rưng rưng gió cứ thì thầm kể chuyện
Mây quặn lòng bay tím ngắt phía chân trời.
Lệnh thần tốc 12 ngày dốc lực
Tấm bản đồ vẽ bằng mực trái tim
Những binh đoàn Phù Đổng vung gươm
Nhằm hướng Sài Gòn mở lối
Cánh cửa thép bật tung
Đổi bằng bao máu xương đồng đội.
Bông sen trắng ngời hương
Như lòng người tưởng niệm
Những chàng trai mười chín, hai mươi
Nằm lại chiến trường để mùa xuân trẻ mãi.
Những chàng trai anh dũng kiên trung
Chưa kịp hẹn một nhành mai thiếu nữ
Giờ trắng xóa nghĩa trang bia mộ
Vẫn xếp hàng thẳng tắp
Bỗng thấy môi mình mặn chát
Cúi đầu xin mặc niệm
Tri ân này vô tận… Gửi cao xanh…
Xuân Lộc, 2025
NHANG KHÓI DẪN ĐƯỜNG CON
Triệu Kim Loan
Mẹ tìm con trong mờ ảo khói sương
Mái tóc mẹ - ngược chiều gió thổi
Mộ gió linh thiêng có nghe tiếng gọi
Mẹ đây rồi - con chẳng đơn côi.
Bao máu xương đổ xuống ngàn khơi
Mười bốn tháng ba
Trận Gạc Ma - một nghìn chín trăm tám tám
Biển hờn căm sục sôi máu đỏ
Sáu tư vầng dương nằm lại giữa biển trời.
Cây san hô vẫn thắm giữa cuồng phong
Như máu tim anh hiến mình vì Tổ quốc
Nắng vẫn cồn cào như bao nhiêu năm trước
Chỉ khói nhang trầm trên tay mẹ run hơn.
Đảo biên cương - ranh giới thiêng liêng
Cách biệt âm dương, bóng mẹ nhòa năm tháng
Mây ơi xin đừng bay
Gió ơi xin đừng thổi
Cho phút giây này - nhang khói dẫn đường con…
TP. HCM, 25/7/2024
CÓ PHẢI ANH VỀ
Triệu Kim Loan
Trăng bao mùa hao khuyết, chị đợi chồng đếm ngược hoàng hôn. Bãi cát rộng, từng con sóng cứ xô rồi vỡ. Mộ gió lặng im, rặng phi lao nghẹn ngào kể chuyện.
Ngày ấy, anh lên đường ra trận. Nắng thêu xanh tê tái lá bàng, hoa muống tím, lệ đẫm nhoà lá cỏ. Biển hiền lắm, trong veo như tình người vợ trẻ.
Anh không về, đau những mùa thương, tủi buồn hương biển. Năm 1972, đồng đội phản công, trận quyết tử trên boong tàu vụn vỡ. Sóng ngầu đỏ gầm lên, từng lớp san hô phong kín hình hài người con làng biển.
Bao mùa trôi, bão giông, biển lặng. Mộ gió mỗi chiều, nhang trầm vẫn đỏ. Biển mù sương, lãng đãng như quen, như lạ. Có phải anh về hay giấc mơ đêm?
TP. HCM, 25/7/2026
THẮP NẮNG LÒNG NGƯỜI
Triệu Kim Loan
Khao khát một lần được đến Trường Sơn
Khi xem những thước phim cứ thấy lòng đau thắt
Gió cồn cào và lòng
người thắp nắng
Rừng thẳm xanh như
màu áo anh xanh.
Nơi các anh nằm sương khói bao dung
Cứ đêm đêm trăng thì thầm kể chuyện
Những đêm trắng hành quân thần tốc
Những trận giáp lá cà xương máu đổi tự do.
Tiếng súng vừa ngừng lại tiếp trận đánh sau
Đồng đội tôi đâu? Không tiếng ai đáp trả
Cây thông già – bàn tay cháy đỏ
Cứ rưng rưng thơm nhang khói giữa rừng.
Tuổi hai mươi bầu trời rực ánh dương
Anh đã về đây thơm say giấc ngủ
Bàn tay Mẹ- vòng tay của đất
Giọt sương đêm
Thắp nắng lòng người…
TP. HCM, 27/7/2023
CHIỀU CÔN ĐẢO
Triệu Kim Loan
Chiều Côn Đảo
Hàng dương đứng lặng
Gió vi vu
Tiếng kể xa gần
Biển vẫn thế
Như niềm đau của mẹ
Con đâu rồi
Sóng biển cuống cuồng xanh
Kẻ thù giết con- loạt đạn đê hèn
Không giết nổi bài ca yêu nước
Tuổi trẻ con đang căng tràn mơ ước
Thương yêu ơi !
Trăng vừa mới qua rằm
Chiều hàng dương bia mộ gọi thanh xuân
Có phải con về trong sương chiều bảng lảng
Có phải con về đôi mắt tròn ấm sáng
Mẹ vẫn chờ nơi ngút ngát - Hàng Dương…
NHỮNG NGƯỜI NẰM LẠI ĐỒI A1
Triệu Kim Loan
Những người lính đã hòa với cỏ xanh. Hòa với cỏ cây sau những ngày khốc liệt. Gió vẫn ngắt xanh trên đồi A1. Trùng điệp núi rừng mây trắng mênh mang.
Họ nằm lại ở đồi A1 hay C2. Hay những hầm hào nối dài trong lòng đất. Đất ôm vào lòng máu xương, nước mắt. Đất ôm vào lòng những cuộc đời đã nguyện hiến dâng.
Bao người lính tóc còn xanh. Nằm bên những người lính già đã đi qua bao mùa trận mạc. Họ khát khao một đất nước Việt Nam độc lập. Nên hiến thân mình vào khúc tráng ca bất tử của non sông.
Họ nằm lại như những khúc lặng đếm thời gian. Những mảnh xương rời vẫn nằm im trong màu xanh áo trận. Những nén hương thơm nối âm dương giữa người còn – mất. Hoa lá cỏ cây từ xương máu luân hồi.
TP. HCM, 2025.