Mưa hạ - Chiều trong nỗi nhớ - Lời ru buồn (Nguyễn Thành)

Tóm tắt: Mưa hạ...vẫn cứ rơi rơi ... từng giọt chấp chới

Mưa hạ

Cơn mưa đầu mùa run rẩy buông tấm màn trắng huyền ảo nối liền bầu trời xanh thẳm với cái nắng hừng hực của mặt đất khô cằn. Mùa hạ đã về dậy tiếng ve ngân trên đầu cành phượng thắm. Vòng tròn quy luật bốn mùa trái đất khép lại lần nữa, ngôi trường ngủ vùi trong đám rêu phong gói chặt buồn vui tuổi học trò.

Mùa hạ lại về theo cơn mưa chấp chới. Ngôi trường thân yêu ơi! Thời gian đi qua không trở lại, chỉ nỗi nhớ còn mãi trong tiềm thức. Mười tám măm rồi biết bao bão dông của cuộc đời cát bụi chưa xoá nhoà những kỷ niệm thân yêu. Bằng hữu ơi , trôi dạt nơi nào có nghe chạnh lòng khi cơn mưa bất chợt giữa cái nắng quay về! Tôi đã gọi tên cơn mưa ấy biết bao lần, những lúc dừng chân trên lưng đồi biên giới nhìn cánh rừng chập chùng chìm khuất giữa mưa rơi, hay những phiên gác đêm ngắm ánh sao băng, chợt nhớ chợt thương thằng bạn học chung lớp đã yên ngủ ngàn đời ở biên giới Tây Nam mang theo ước mơ về cuối nẻo trời xa.

Mối tình học trò thầm kín viết đầy lên chiếc ba lô sờn mép. Một thời vụng dại đã đi qua và cả ai nữa cũng chia xa, chỉ còn tôi ôm hoài nỗi nhớ khi cơn mưa mùa hạ phiêu diêu qua ánh mặt trời. Ai ngày xưa đó tóc dài buông xoã. Ai thấp thỏm chờ ai giờ tan học. Ai nhìn ai không nói, hương tóc bay ấm mãi lối về. Ơi những ngày hạ thoáng mây vương, bóng phượng nhấp nhô trên vai áo ai một màu hồng con gái. Tôi đã hớt chút hương nồng trong gió, thả đầy thơ lên trang giấy học trò.

Có một cơn mưa mùa hạ đổ nghiệt ngã vào quân y viện. Tôi bàng hoàng nhận được thư thằng bạn báo tin ai đã lấy chồng. Vết thương nằm sâu sau lằn băng trắng bỗng rỉ máu ngậm ngùi. Cơn mưa vẫn cứ rơi, những cánh hoa bong bóng thi nhau vỡ bập bồng mang theo xác phượng trôi dòng nước cuốn. Tôi giở quyển sổ nhỏ lặng lẽ đánh dấu ngày “để nhớ đừng quên”.

Mười tám năm cuốn bao lớp bụi mờ, hàng cây xưa biết bao lần tắm gội. Những mùa hạ lần lựa qua khắc thêm nỗi nhớ trên vầng trán ưu tư. Bạn bè xưa kẻ đi người ở, đứa danh phận rỡ ràng, đứa chao đảo theo bát cơm manh áo. Mười tám năm tôi đã viết tên biết bao người con gái nhưng sao có một tên ai viết mãi vẫn cứ ngậm ngùi ! Ngoài kia mưa hạ chấp chới rơi ! ! !

Tháng 6 – 1994

 

Chiều trong nỗi nhớ

 

Chiều về qua lối xưa

Gió cuốn mùa se lạnh

Hàng cây gầy rũ nắng

Sợi khói chiều miên man.

 

Miên man như nỗi nhớ

Kỷ niệm bềnh bồng trôi

Em đâu, em đâu rồi

Phố cũ chỉ mình tôi ?

 

Em từ khi vắng xa

Phố xưa đã sang mùa

Chiều nhạt nhòa cánh khói

Lá vàng theo gió đưa.

 

Về đâu chiếc lá vàng

Cho mây trời lang thang

Tóc dài thương tóc ngắn

Nhung nhớ chở buồn sang.

 

Em không về hong tóc

Đổ nắng chiều mênh mông

Em không về áo mỏng

Xua gió lạnh tàn đông.

 

Em không về hái lộc

Muà xuân sắp đến rồi

Nụ mai vàng mắt đợi

Khói thuốc buồn đắng môi.

 

Một dòng sông quạnh vắng

Trôi con đò về đâu ?

Bềnh bồng con nước cuốn

Đời thôi lỡ nhịp cầu.

 

Chờ em ta chờ mãi

Kết kỷ niệm ngày xưa

Chuyện tình yêu hoa bướm

Chuyện mưa nắng giao mùa.

Nguyễn Thành 2000

 

Lời ru buồn

Bâng khuâng câu hát chiều nay

Sáo ơi sáo hỡi sáo bay xa lồng

Ai đưa con sáo sang sông

Để cho sóng vỗ trong lòng khôn thôi.

Sông sâu bên lở bên bồi

Em về bên ấy còn tôi một mình

Cây đa bến cũ mái đình

Nhịp cầu lắt lẻo mối tình xa đưa.

Mẹ già thui thủi vườn xưa

Khói đồng coi cỏi nắng mưa cuộc đời

Giờ em ấm lạnh xứ người

Còn chăng em hỡi những lời mẹ ru ?

Bướm vàng đậu cánh mù u

Lời ru hòa tiếng gió thu thở dài

Chiều nay

qua ngõ nhà ai

Bâng khuâng

nhớ sợi

tóc mai

ngậm ngùi.

Nguyễn Thành 2004

Mưa hạ

Mưa hạ

Mưa hạ


Hotline: 0918019292
Home