Góp nhặt những hạt bụi vàng trong Ký ức một thời hoa lửa
NHỚ ANH!
(Kính viếng hương hồn liệt sĩ giáo dục Lại Ngọc Bảo)
Nấm mồ nằm tận cuối rừng thưa
Anh đã ra đi, chẳng thể ngờ
Thắp một nén hương, lòng tưởng nhớ
Kẻ còn, người mất luống sững sờ!
Trần Đình Quảng
VIẾNG BẠN
Anh chưa làm nên sự tích anh hùng
Đường Trường Sơn mới đi một nửa
Trái tim anh trở thành ngọn lửa
Soi sáng thêm đường chúng tôi đi
Vĩnh biệt Nguyễn Đình Nghi
Vũ Đình Hào
HOA RỪNG
Nở tung năm cánh trắng như bông
Chẳng biết hoa gì? – gọi “hoa rừng”
Nhè nhẹ hương thơm, lòng mát dịu
Đường xa thêm dẻo bước Trường Sơn!
Huỳnh Phước Hồng
MƯA RỪNG
Dưới tăng, chiếc võng nhẹ đưa
Dưới võng là nước, rừng thưa mưa hoài
Đêm qua lội nước, lội lầy
Vai bòng, tay gậy chiều nay lên đường
Mưa tuôn, nước ngập, đường trơn
Tháp Mười gian khổ, yêu thương càng nhiều!
Huỳnh Phước Hồng
TÂM TƯ
Vượt bãi sông Hồng, qua dòng sông Mã
Từ thành Vinh, Bến Thủy, tới Lam Giang
Qua sông Gianh đến bên dòng Vàm Cỏ
Tay Đảng chỉ đường: nơi đó miền Nam!
Nguyễn Văn Mai
QUA CẦU KHỈ
Vắt qua suối, cây gỗ chênh vênh
Bước tới lung lay rợn cả mình
Thăm thẳm suối sâu dòng nước xoáy
Tiến lên, ta chẳng quản hy sinh!
Nguyễn Văn Mai
CÂY DANG
Giữa rừng đại ngàn, em là cây, là lá
Cũng tắm nắng trời, uống giọt sương đêm
Nhưng giữa cuộc đời, em là hương, là vị
Là bát canh dang... chua đậm mãi trưa nồng.
Bùi Nhựa
CÂY TRUNG QUÂN
“Nhà anh lợp lá trung quân...”
Nhà thơ ơi – nhớ một thời ở rừng, bám đất
Sống với đời, với bạn, hết mình, chân thực
Như cây trung quân – có đốt hoài cũng mặc
Bởi vì nơi nào cây trung quân mọc
Nơi đó là địa đầu
của những trang sốt rét thâm niên!
Bùi Nhựa
BA LÔ
Hôm nay luyện bước hành quân
Ba lô mang nặng, bước chân quê nhà!
Ngày mai ra chiến trường xa
Ba lô tình nghĩa cùng ta lên đường!
Hoàng Đình Ấn
TRĂNG
Trăng lên lấp ló đầu non
Ánh trăng soi tỏ lối mòn ta đi
Trăng ơi, trăng có nhắn gì
Đường ra phía trước có đi theo cùng!
Hoàng Đình Ấn
DỐC
Đường lên dốc núi cao cao
Trời mây, đất nước thu vào ba lô
Qua đèo trơn trượt mấp mô
Mấy cô gái trẻ vẫn nô, vẫn cười
Đèo cao, gắng vượt, em ơi
Ta lên đến đỉnh thấy trời tự do!
Hoàng Đình Ấn
ĐỈNH NÚI
Hành quân lội suối băng rừng
Bờ khe đá dựng trập trùng nhấp nhô
Ơi em, đỉnh núi đang chờ
Ta lên đến đỉnh bài thơ ấm tình.
Nguyễn Văn Kích
TIA NẮNG
Giữa rừng câu chuyện quê hương
Mắt em thêm nắng chiều vương bên lòng
Võng đưa nôi! Giữa trời trong
Có hai tia nắng đan lồng em ơi!
Nguyễn Văn Kích
KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY ĐI B
… Có chiều hành quân qua triền đồi,
Vầng ô đỏ ối phía chân trời,
Đồi nối đồi, trập trùng, vàng óng,
Bức tranh thiên nhiên đẹp tuyệt vời...
Có chặng trên đỉnh núi chon von,
Mây trắng Trường Sơn như đang vờn,
Biền mây ngang dưới chân hành tiến,
Ngỡ như đang ở chốn tiên bồng...
Lê Bách
BÀI HỌC VỠ LÒNG
… Ráng học đi các em
Chữ đây là chìa khóa
Mở cánh cửa đầu tiên
Trên đường em đi đó
Chữ này thấm máu đỏ
Của lịch sử nước nhà
Và bát ngát câu ca
Bác Hồ tên đẹp nhất…
Hồ Thiệu Hùng
GIỮA DÒNG SÔNG MĂNG
… Ai đã xa quê như chúng tôi
Mới hiểu lòng tôi giữa đất trời
Vì sao tôi khóc, anh em khóc
Nước mắt theo dòng sông Măng trôi!!!
Nguyễn Công Trứ
HÀNH QUÂN VỀ QUÊ HƯƠNG
…Ta về theo dãy Trường Sơn
Tưởng như có bóng mây vờn quanh vai
Ta về theo ánh ban mai
Vượt qua rừng thẳm, suối dài, đồi cao
Ta về chim cũng hót chào
Ta về hoa cũng ngả vào ba lô…
Phạm Ngọc Chính
ĐÊM MƯA STUNG TRENG
…Ngày mai con đường mưa nắng
Chào nhau, đêm mưa chia ly!
Rừng Stung treng đêm đêm thường mưa
Nước dột thấm vào tay áo....
Mạc Cao Thành
SINH NHẬT CON TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
… Xa xa tiếng gọi quê hương
Rộn ràng giục giã bước đường hành quân!
Lớn mau con nhé “thiên thần”
Má cùng quê đợi bước chân con về!
Trần Thị Xuân Lâm
TỚI ĐÍCH
… Áo em sẽ nhuộm nắng hường
Vở em sẽ ấm tình thương Bác Hồ!
Quê hương ơi, thỏa uớc mơ
Hai mươi năm đó bây giờ là đây!
Trần Thị Xuân Lâm
XUÂN CHIẾN TRƯỜNG
…Mưa sườn đông, nắng sườn tây
Sốt rừng cách nhật vẫn say đường vào.
Trường Sơn trẩy hội vui sao
Chống Mỹ cứu nước biết bao nghĩa tình!
Dòng sông Vàm Cỏ lung linh
Miền Nam soi bóng dáng hình đoàn quân...
Lê Văn Cư
RỪNG MIỀN ĐÔNG VÀ CON GÁI TÔI
… Ngày mai con lớn khôn
đất nước sẽ thanh bình
Rừng miền Đông sẽ trở thành chứng tích chiến tranh
Trở thành bảo tàng lưu niệm
trở thành ngày xửa ngày xưa…
Đặng Nguyệt Anh
QUA VÙNG GIẢI PHÓNG
(Trích Trường thi “Đường vào”)
… Ngoài trời đọng những vì sao
Phải chăng đau xót mà thao thức hoài?
Xe đưa ta vượt dặm dài
Song song biên giới, rừng cây là đường…
Nguyễn Đức Mạnh
NHỚ MẸ!
Mẹ ơi trong những giấc mơ
Hình mẹ con thấy chẳng mờ, đậm hơn!
Ngày thì con sống quê Nam
Đêm con bên mẹ vẫn nằm tỉ tê!
Cao Thị Tám
TRĂNG XUÂN
… Đêm nay anh hành quân
Trăng xuân xao vời vợi
Trăng trong, trăng cao dần
Nhớ thương nhiều, em hỡi!
Em ngước nhìn lên trăng
Trăng không buồn đơn chiếc
Anh ngước nhìn lên trăng
Núi rừng cao tiếng hát!
Vũ Đình Hào
CÀNG YÊU TRƯỜNG, NHỚ CÔ
… Tôi yêu Vàm Cỏ Đông
Như yêu dòng sông Mã
Sông chảy từ sách vở
Ra cuộc đời mênh mông!
Vũ Đình Hào
VỚI CON ĐẦU LÒNG
… Ba đi kháng chiến lâu dài
Má con soạn bài lên lớp, trò mong.
Miền Đông nắng cháy, mưa ròng
Gian lao không sợ, mỏi mong tin nhà.
Đung đưa võng dưới rừng già
Ru con con ngủ để ba yên lòng…
Hoàng Tư Hậu
THẦN TỐC
Dân tộc nào ba mươi năm chiến tranh
Hai mươi năm quặn đau chia cắt
Có bao người ngày Bắc đêm Nam?
Có bao người ngày Nam đêm Bắc ?
Trần Nguyên Phò
BUỔI BAN ĐẦU
Từ chiến trường trở lại giảng đường
Gác cây súng lại cầm ngay cây viết
Lính sinh viên một thời trận mạc
Lên giảng đường lóng ngóng nghĩ mà thương…
Trần Văn Thuyên
TỔ QUỐC CẦN
… Có máu anh trong dòng máu mọi người
Trong dòng sông ngàn đời xuôi chảy
Nên Tổ quốc cần một ngày tháng bảy
Để triệu người được nhắc về anh.
Phạm Hồng Danh
THẦY GIÁO THƯƠNG BINH
… Anh vẫn giảng
Lúc hùng hồn sôi nổi
Như khúc khải hoàn ca
Lúc nhẹ êm trầm lắng
Như trận chiến đã đi qua
Anh gởi lại một phần thể xác…
Nguyễn Thành
NỖI NHỚ THÁNG 4
Dòng sông nào mẹ đưa ba qua
Từ đó chưa một lần trở lại
Cuộc chiến tranh đưa ba đi mãi
Những dòng sông gợi nhớ một dòng sông…
Phạm Hồng Danh
TÌNH THẦY
Em đi qua mấy sông dài
Em xuôi biển lớn, nhớ hoài ngày xưa
Tóc xanh nghịch gió ghẹo mưa
Mắt già thăm thẳm nắng trưa đưa đò...
Trần Kim Nga
THẦY ƠI!
Trường cũ tôi về thăm sáng nay
Vẫn mòn lối nhỏ vẫn hàng cây
Vẫn bàn, vẫn ghế, tường vôi trắng
Mà sao im lặng – Vắng bóng thầy!
Nguyễn Thị Thanh Trang
RỒI CÓ MỘT NGÀY
Rồi có một ngày sẽ phải rời xa...
Bước chân ngập ngừng, khoảng trời se sắt
Nhớ nhớ, vương vương, lời ca tiếng hát..
Hành trình dài bát ngát dấu chân yêu.
Trần Kim Nga
VỀ BÊN CÔ
… Dù muộn màng nhưng hạnh phúc quá đi thôi!
Giây phút bên cô, con lại là trò nhỏ.
Trong vòng tay cô, con ngã đầu nũng nịu,
Cái nũng nịu của đứa học trò – tuổi đã sáu mươi.
Nguyễn Thị Thanh Trang