Nói cùng phượng đỏ
Nguyễn Thành
Này em cô bạn giáo viên
Đong đưa bím tóc ngoan hiền
Ngày xưa yêu màu phượng nở
Bồi hồi trên những vần thơ.
Giờ em đời cô giáo trẻ
Ưu tư trang vở học trò
Đêm về hẹn cùng giáo án
Có hay tôi còn lang thang?
Vòng tay ân cần rộng mở
Bao nhiêu đôi mắt ngây thơ
Sao tôi em chưa cảm nhận
Cho chiều nghiêng nắng hững hờ.
Hai ta chung dạy một trường
Buồn thương thầm nhớ vu vơ
Lá đổ lung lay bóng phượng
Tơ lòng sao mãi vấn vương.
Ngày xưa yêu ai ngại ngần
Đêm về trách phận lẻ loi
Tại tôi ngập ngừng bối rối
Nên em về lối nhà người.
Tôi đã là người thầy giáo
Uy nghi trước bao học trò
Mà sao một lời quên ngỏ
Ve kêu buồn trách phận mình.
Giờ em về ngôi trường mới
Cho gần lối rẽ nhà ai
Để tôi nói cùng phượng đỏ
Buồn lên trang giấy học trò.
Nguyễn Thành