QUA SÔNG SÀI GÒN
Đêm nay xuất kích qua sông Sài Gòn
Cành tre lắc lẻo trăng tròn đong đưa
Với mảnh vải đi mùa, tôi quấn quần áo lại
Nước bên ngoài vẫn xoáy mãi trong tim.
Dòng xuôi xin gửi chút niềm
Nhớ thương xa cách về miền yêu thương
Về nơi quê hương, về thành phố cũ
Nơi bọn giặc thú đang cắn xé đồng bào.
Nơi mà thuế nặng, sưu cao
Ngục tù máy chém đượm màu tóc tang
Nơi mà đói rét cơ hàn
Từng giây phút một không ngừng đấu tranh.
Càng nhớ thương càng thêm sức
Càng căm thù càng thúc tay bơi
Miền Nam lửa bỏng dầu sôi
Căm hờn biết thuở nào nguôi căm hờn.
Càng nhớ đồng bào, càng thương đồng chí
Càng phải nghĩ làm sao
Để cùng với phong trào đánh quân thù ngã gục
Để nghĩa tình Nam, Bắc chóng được nối liền
Để máu chảy về tim
Để Sài Gòn về với Hà Nội
Để anh bộ đội đứng gác cầu Long Biên,
sớm đến cột cờ Thủ Ngữ
Sông Sài Gòn như sông Dương Tử,
như sông Hồng Hà
Như sông nước Vôn-ga-đông
Ngày đêm in bóng cờ hồng soi gương.
Sài Gòn ơi! Trăm nhớ ngàn thương
Quân thù sẽ gục xuống đường ta đi
Sức ta là sức xuân thì
Khi ta đứng dậy đố gì can ngăn.
Chân trời đã cấn mây ngang
Bình minh đã rạng đêm tàn sắp qua
Ta sẽ ca bài ca thắng lợi
Thành phố ta sẽ bận áo mới đầy hoa
Thành phố ta sẽ mang tên Cha già
Vinh quang biết mấy, đậm đà biết bao.
Thành phố Hồ Chí Minh, ôi đẹp làm sao
Huy hoàng rực rỡ như sao trên cờ
Bao giờ cho đến bao giờ
Niềm tin thắng lợi mãi ngời trong tim.
Trường Thắng 1958