Người suốt đời tập nói – Phạm Hồng Danh

Tôi hiểu gì sau bao năm cầm phấn

Còn lại gì từ dòng chữ tôi ghi

Gánh trên vai quê hương nhiều lận đận

Từ nơi này tôi tiễn các em đi.

Chưa nói hết những điều trong ý nghĩ

Để lòng mình bao ấm ức mang theo

Ôm khát vọng cùng đi tìm chân lý

Hạnh phúc tôi đôi mắt ấy trong veo.

Chưa hiểu hết bảng đen cùng phấn trắng

Dẫu tuổi đời cứ chồng chất trên vai

Tôi vẫn sống với niềm vui thầm lặng

Rơi âm thầm như bụi phấn ban mai.

Trái tim tôi bao lần tự hỏi

Nỗi niềm nào đành giấu kín môi em

Cứ như thể suốt đời tôi tập nói

Trước học trò và phấn trắng bảng đen.

PHẠM HỒNG DANH

Người suốt đời tập nói